Từ VN có thể qua Lao Bảo nối Quảng Trị với
Savanakhet hoặc qua cửa khẩu Bờ Y nối KonTum với Attapeu, tuy nhiên
tuyến đường Bờ Y xấu và khó đi hơn. Từ TP.HCM bay ra Đà Nẵng, tôi mua
vé “Open tour” đi Savanakhet giá 280.000đồng (mỗi ngày một chuyến).
Sau khi qua đêm ở Đông Hà, 7 giờ sáng xe đón khách đến
cửa khẩu Lao Bảo, có người đón, lo hết thủ tục và lệ phí (25.000đồng)
chưa đầy 15 phút. Đường 9 mới được sửa lại nên xe chạy thoải mái. Hai
bên rừng nguyên sinh hoang dã, xen kẽ là những rẫy bắp, những cánh đồng
lúa màu mỡ. Diện tích Lào bằng 2/3 VN nhưng dân số ít hơn cả TP.HCM.
Nét lạ là nhà cửa thường lợp bằng ngói gỗ, nhiều nhà còn có cả ăngten
chảo.
Xe vào bến Savanakhet đã 17 giờ. Nếu đi xe riêng chỉ
cần 3 giờ, đi xe đò mất 5 giờ, chưa kể mấy giờ chờ đợi. Tôi mua tiếp vé
đi Pakse mất 30.000 kip (mỗi kíp = 2 VNĐ). Xe chạy lúc 18 giờ, chẳng
thấy gì chung quanh ngoài màu sẫm của đêm và tiếng côn trùng hòa tấu.
Xe dừng ăn tối. Toàn cơm nếp không dính tay và các loại đồ nướng. Lào
không ăn nước mắm, nước chấm chủ yếu là ớt hiểm chiên giòn trộn với
muối. Xe tới Pakse gần 11 giờ, lại chuyển xe tuk tuk về trung tâm thị
xã. Phố xá của Lào nhà không số, cứ như ở quê.
Từ Pakse- tỉnh lỵ của Champasak, xuôi Nam khoảng 120km
đường bộ men sông Mekong là điểm du lịch hấp dẫn: thác Khonephapheng.
Đây là thác lớn nhất Đông Nam Á, nối hai bờ Mekong với tỉnh Champasak
(Lào) và StungTreng (Cambodia). Thác cao khoảng 15m nhưng rộng hơn 1
km. Mùa mưa dòng thác hung hãn tựa hàng ngàn bạch tượng dàn hàng ngang
gầm rống.
Bù lại rừng nguyên sinh hoang dại, hiền hòa, ít nói,
bẽn lẽn và quyến rũ như mấy sơn nữ. Chỉ mới có dịch vụ ăn uống chân
quê, muốn qua đêm phải mang theo lều trại. Sản vật ở đây có mật ong,
các loại cây thuốc ngâm rượu và… cá. Cá nước ngọt đủ loại, tươi rói. Có
thể chế biến buffet cá ăn kèm với những loại rau lạ hương vị rất Nam
Lào.
Nếu gặp may được ăn món cá trê khổng lồ nặng đến vài
trăm ký, mỗi năm chỉ được phép đánh bắt chục con trở lại… Mùa nắng thác
hiền hơn, tha hồ tắm, gặp ngày đẹp trời, từng bầy cá heo nước ngọt cứ
đùa nghịch trên sông như những công chúa Thủy Tề ẩn hiện. Nếu là dân
mạo hiểm thì dùng xuồng chuyên dụng làm Robison khám phá các đảo nhỏ
(cù lao) giữa dòng Mekong huyền hoặc.
Từ thác Khonephapheng về Pakse, ở cây số 80 có đường
rẽ ngang 15 km là đến Wat Phou. Đường hẹp và xấu, chỉ đi xe 15 chỗ bởi
phải vượt sông Mekong bằng chiếc phà gỗ độc đáo, gọi là bè thì đúng
hơn. Phà không có thành vịn, không thấy áo phao. Người và xe chen lẫn,
chòng chành giữa mênh mông sông nước như “nắn gân” lòng dũng cảm của du
khách.
Như tên gọi, Wat Phou (chùa Núi) nằm cạnh ngọn núi Voi
ở độ cao 1.200m là di sản văn hóa thế giới của Lào. Wat Phou là một
trong những mảng kiến trúc đẹp của vương triều Khmer, có kiến trúc
tương tự Angkor, được xây dựng từ cuối thế kỷ thứ 7 (sớm hơn AngKor
khoảng 2 thế kỷ) với nhiều công trình liên hoàn, hồ nhân tạo, cung
điện, đền thờ Sida và Ban That, thư viện, dòng suối thiêng cùng nhiều
điêu khắc khác.
Dưới chân đền là một thành phố cổ mang kiến trúc tiền
AngKor được xây dựng vào thế kỷ thứ 5, hiện chỉ còn sót lại di tích
tường thành và lăng tẩm. Wat Phou được xem là Angkor thu nhỏ, tổng hợp
nhiều đền đài Khmer theo phong cách Hindu. Khách đã đi Angkor sẽ liên
tưởng đến BanteaSrey, PreaKhan, TaKeo… Nếu rừng giữa Angkor chủ yếu là
Tung, Bằng Lăng, Dầu… thì ở Wat Phou chỉ toàn Sứ – loài cây đặc trưng
mà người Lào gọi là Chămpa.
Những hàng sứ cổ thụ, thách thức năm tháng, quanh năm
tỏa hương như cố tình níu giữ lại chút linh thiêng của nền văn minh một
thời rực rỡ. Do vị thế xây dựng, nước từ núi Voi đổ xuống đá, bào mòn
và cuốn trôi nhiều hạng mục. Mãi gần đây Nhật Bản mới giúp Lào xây dựng
Bảo tàng Wat Phou, các tác phẩm điêu khắc còn lại trong bảo tàng có
những chi tiết rất lạ không hề thấy ở AngKor.